Thơ Được Tặng

Mình tên đỗ hiền anh

Có một bức tường thành

Sở hữu bàn tay lạnh

Với suy nghĩ mong manh

Ko thích đi loanh quoanh

Thông minh như anh xtanh

Tính nết khá là chảnh

Anh nào tia là chánh

Đôi khi rất đành hành

Nhưng cực kì hiền lành

Được cả tính lanh chanh

Thả thình thì cực tanh

Làm các anh ngậm hành

Khuyên gặp thì nên tránh

Kẻo bồ gặp lại oánh

Đạp phát ngã cái oành

Ngày đẹp thành nghịch cảnh

Lại bảo tại hiền anh

Ảnh hưởng đến thanh danh

Tất cả do các ảnh

Chứ hổng phải hiền anh

Được hôm mưa tanh tách

Nhìn con cẩu bên cạnh

Ngẫu hứng làm về anh

.

Thien Vu Duc

.

18/03/2017

#kc

Chiều Xuân

Mưa xuân lấm tấm, mưa khắp lối

Giọt đậu vai em, giọt ướt mi

Hoa phai màu nắng, hoa tàn úa

Chim sẻ giật mình, chim sẻ bay

.

13/03/2017

Bài thơ thứ tư

#kc

 

ĐỐI THƠ

“Mưa sương Hà Nội, mưa khắp ngả

Sương chạm má em, mắt lệ nhòa

Hoa đọng hạt sương, để gột rửa

Chim sẻ ẩn mình, tránh sương rơi.”

(Thien Vu Duc)

“Nắng thu vàng óng, nắng muôn nơi

Nhảy nhót trên lưng, ấm áp rồi

Sương đọng trên lá, màu tinh khiết

Bướm khẽ tựa mình, đón mùa đông.”

(Ngọc Tú)

BETRAYAL – DANIELLE STEEL

Tôi đọc Betrayal vào những ngày đầu hè oi ả của năm 2015. Khi đó, tôi chẳng hề nghĩ rằng đó là điểm khởi đầu cho lần đầu tiên gục ngã của tuổi 20. Tôi đơn giản chỉ là một cô gái nhỏ, tươi vui và đầy hi vọng đứng trước cuộc đời còn mang một màu hồng đặc quánh, chẳng lấy có nổi một gợn mây.

Bây giờ nghĩ lại, khi ngồi gõ những dòng chữ này, tôi chợt nhận ra Betrayal giống như một điềm báo đầy ẩn ý mà cuộc sống mang tới. Nhưng đương nhiên là tôi chẳng thể nhận ra, vào lúc đó mà kể cả lúc này nữa. Dù sao phát hiện ra thì vẫn vui. Ý là số trời đấy, có an ủi được tí nào không?

Betrayal mang nội dung đúng với cái tên của nó – Phản bội. Nhưng đừng lo lắng, bởi giọng văn của Danielle Steel thực sự rất mượt mà và cái cách nữ nhà văn triển khai câu chuyện rất “dễ chịu”. Cho dù nhân vật chính của cô, Tallie, có rơi vào tình trạng khủng hoảng, lẫn lộn giữa niềm tin và sự thật, thậm chí có những khoảnh khắc của sự giật gân và nguy hiểm thì người đọc vẫn có thể tìm thấy sự dịu dàng trong đó. Và tôi yêu thích sự dịu dàng ấy, bởi câu chuyện về sự phản bội mà Tallie phải trải qua, có lẽ ai cũng sẽ gặp phải và ai cũng sẽ có những khoảnh khắc đau lòng. Nhưng rồi mọi chuyện sẽ qua và giọng văn êm ái của Danielle chính là những bàn tay xoa dịu cho nỗi đau ấy.

Ngay lúc này đây khi viết vài dòng cảm xúc về Betrayal, tôi lại nghĩ về một số chuyện cũ, nhưng chưa xưa, về lòng tin. Và tôi thấy mình giống Tallie. Khi trao cho ai đấy lòng tin, tức là đã phá bỏ đi bức tường để bảo vệ chính bản thân mình và lúc đó là lúc cho phép một người bước vào, để thấy mình trong những bản ngã thật nhất mà trời sinh nhưng cũng là một tâm hồn mong manh và dễ tổn thương nhất. Người đó bước vào và lựa chọn để ở lại hay bước tiếp. Có những trường hợp, người đó sẽ trèo lại ra ngoài và để lại bức tường còn nguyên vẹn nhất có thể. Hoặc có những trường hợp họ sẽ chỉ việc đập vỡ bức tường và đi ra. Bức tường của tôi và Tallie, có lẽ không có được số phận lành lặn cho lắm. Nhưng suy cho cùng, chúng tôi sẽ lại xây lại và những bức tường sẽ lại vững chắc như nó đã từng như vậy.

Trích lại lời đề của Danielle gửi tới những người con của mình:

“Ước cho những người mà các con tin tưởng sẽ không bao giờ phản bội.
Ước cho những người đã nhận được trái tim ấm áp của các con sẽ luôn đối xử với nó bằng sự dịu dàng và tôn trọng.
Và ước cho tình yêu mà các con dành cho mọi người sẽ luôn trở lại bên con gấp mười lần như thế.”

17.02.2016

#kc

Gửi Em

Sao em không biết tự bao dung
Trầm ngâm hoài dưới mưa phùn gió bấc
Ngày tháng ba, chưa sáng, trời đã lặn
Lần khân chi cho con phố thêm dài.
.
Sao em không biết tự thương thân
Vạch lá tìm sâu đổ cho mình bất cẩn
Những điều đã qua do cả người và phận
Đâu phải mình em lựa chọn sai đường.
.

Em ơi em đừng đeo đuổi âu lo
Em nghĩ cho người và không ngừng cố gắng
Trái tim em mênh mang dù bé bỏng
Chỉ điều đó thôi, đủ đáng quý trong đời.
.
Em ơi em, đường còn dài phía trước
Tuổi thanh xuân, chuyện vấp ngã là thường
Cứ đi tiếp thôi. trời xanh đang vẫy gọi
Em cứ sống đúng mình, cùng xúc cảm đôi mươi.
.
Hà Nội, 07/03/2017
Bài thơ thứ ba
#kc