6 Below: Miracle On The Mountain

Thêm một câu chuyện mắc kẹt chốn hoang vu. Thêm một nhân vật trong cuộc chiến dai dẳng với chính mình.

Có lẽ thành công của 127 Hours vào năm 2010 khiến các nhà làm phim Hollywood nhầm tưởng rằng vẫn có thể khai thác được một bộ phim vè chủ đề tai nạn thám hiểm một lần nữa. Nhưng vầng hào quang đó đã là của 7 năm về trước và nếu thực sự muốn gây dựng lại thì nhà sản xuất và đạo diễn sẽ cần đầu tư hơn nữa cho kịch bản.

Câu chuyện của 6 Below là câu chuyện của Eric, một cựu vận động viên hockey có quá nhiều vấn đề với bản thân: một tuổi thơ không hạnh phúc, một sự nghiệp chưa lên đã ngã và bản thaan đang phải đối mặt với việc nghiện ngập.

Giống hệt như Aron của 127 Hours, Eric quyết định có một chuyến snow boarding một mình lên núi tuyết, đương nhiên không báo tin cho một ai và cuối cùng thấy mình mắc kẹt chốn hoang vụ. Câu chuyện còn lại là chuộc chiến sinh tồn của Eric để tranh giành lấy sự sống trong hơn 8 ngày cho đến khi được giải cứu.

 

Và nội dung của bộ phim thực sự chỉ có vậy. Ít nhất Aron trong 127 Hours còn mất một cánh tay, chứ Eric của 6 Below thì chẳng mất gì!

Nói một cách nhẹ nhàng hơn thì cách triển khai mạch chuyện của 6 Below quá đơn giản và dễ đoán. Thay vì để người xem tự cảm nhận và cùng trôi theo những dòng ký ức miên man của nhân vật chính thì bộ phim cứ nói thẳng một mạch các vấn đề mà Eric đang gặp phải. Và vì thế, hết lần này tới lần khác, khán giản chẳng có lấy nổi một bí ẩn để tò mò.

6-Below-new-Poster

Đối với tôi, sau gần 100 phút chiều dài đọng lại chỉ là sự khâm phục với bản năng sinh tồn của người Mỹ (dù phim hay hay dở thì họ luôn cho thấy một nền giáo dục văn minh được thể hiện bằng những kĩ năng thành thục để tồn tại trong tự nhiên; điều mà người Việt chúng ta còn thiếu nhiều lắm).

Thêm vào đó là sự đồng cảm với một tâm hồn cô đơn. Tôi không nói rằng nam diễn viên chính diễn đạt hay kịch bản của 6 Below có đủ khả năng truyền tải điều đó tới người xem. Chỉ đơn giản là tôi thấy tôi cảm nhận được sự cô đơn và bất lực ấy, nỗi tuyệt vọng ấy, khi mà chúng ta lựa chọn một hành động khác, một trạng thái khác để quên đi những suy nghĩ tối tăm đang có trong đầu mình. Nhưng đó chỉ là cảm nhận mà thôi.

ac12-movies-6-below04

Diễn viên chính trong phim là Josh Hartnett. Một cái tên nghe thì lạ nhưng nhìn thì sẽ thấy quen quen. Chắc chắn đây là một nỗ lực để khẳng định tài năng diễn xuất của Josh hanh những diễn viên bị cộp mác hành động – giả tưởng khác. Giả thuyết này càng được củng cố hơn khi tôi nhìn thấy tên của Josh trong danh mục nhà sản xuất.

Không thể phủ nhận Josh đã rất nỗ lực trong vai trò diễn viên chính và của 6 Below. Nhưng chỉ nỗ lực thôi cũng chưa đủ để khỏa lấp những khoảng trống quá lớn của những lỗ hổng kịch bản.

Bộ phim được ra mắt vào ngày 13/10/2017 và cho đến nay sau hơn 10 ngày đã thu về được gần 60,000 USD. Âu đó cũng là kết quả hợp lý đối với chất lượng của phim. Không sao Josh ạ, đường còn dài!

IMDb: 5.6

Rotten Tomatoes: 21%

#kc #artreview

 

BETRAYAL – DANIELLE STEEL

Tôi đọc Betrayal vào những ngày đầu hè oi ả của năm 2015. Khi đó, tôi chẳng hề nghĩ rằng đó là điểm khởi đầu cho lần đầu tiên gục ngã của tuổi 20. Tôi đơn giản chỉ là một cô gái nhỏ, tươi vui và đầy hi vọng đứng trước cuộc đời còn mang một màu hồng đặc quánh, chẳng lấy có nổi một gợn mây.

Bây giờ nghĩ lại, khi ngồi gõ những dòng chữ này, tôi chợt nhận ra Betrayal giống như một điềm báo đầy ẩn ý mà cuộc sống mang tới. Nhưng đương nhiên là tôi chẳng thể nhận ra, vào lúc đó mà kể cả lúc này nữa. Dù sao phát hiện ra thì vẫn vui. Ý là số trời đấy, có an ủi được tí nào không?

Betrayal mang nội dung đúng với cái tên của nó – Phản bội. Nhưng đừng lo lắng, bởi giọng văn của Danielle Steel thực sự rất mượt mà và cái cách nữ nhà văn triển khai câu chuyện rất “dễ chịu”. Cho dù nhân vật chính của cô, Tallie, có rơi vào tình trạng khủng hoảng, lẫn lộn giữa niềm tin và sự thật, thậm chí có những khoảnh khắc của sự giật gân và nguy hiểm thì người đọc vẫn có thể tìm thấy sự dịu dàng trong đó. Và tôi yêu thích sự dịu dàng ấy, bởi câu chuyện về sự phản bội mà Tallie phải trải qua, có lẽ ai cũng sẽ gặp phải và ai cũng sẽ có những khoảnh khắc đau lòng. Nhưng rồi mọi chuyện sẽ qua và giọng văn êm ái của Danielle chính là những bàn tay xoa dịu cho nỗi đau ấy.

Ngay lúc này đây khi viết vài dòng cảm xúc về Betrayal, tôi lại nghĩ về một số chuyện cũ, nhưng chưa xưa, về lòng tin. Và tôi thấy mình giống Tallie. Khi trao cho ai đấy lòng tin, tức là đã phá bỏ đi bức tường để bảo vệ chính bản thân mình và lúc đó là lúc cho phép một người bước vào, để thấy mình trong những bản ngã thật nhất mà trời sinh nhưng cũng là một tâm hồn mong manh và dễ tổn thương nhất. Người đó bước vào và lựa chọn để ở lại hay bước tiếp. Có những trường hợp, người đó sẽ trèo lại ra ngoài và để lại bức tường còn nguyên vẹn nhất có thể. Hoặc có những trường hợp họ sẽ chỉ việc đập vỡ bức tường và đi ra. Bức tường của tôi và Tallie, có lẽ không có được số phận lành lặn cho lắm. Nhưng suy cho cùng, chúng tôi sẽ lại xây lại và những bức tường sẽ lại vững chắc như nó đã từng như vậy.

Trích lại lời đề của Danielle gửi tới những người con của mình:

“Ước cho những người mà các con tin tưởng sẽ không bao giờ phản bội.
Ước cho những người đã nhận được trái tim ấm áp của các con sẽ luôn đối xử với nó bằng sự dịu dàng và tôn trọng.
Và ước cho tình yêu mà các con dành cho mọi người sẽ luôn trở lại bên con gấp mười lần như thế.”

17.02.2016

#kc